Khi mùa xuân đến

Mùa xuân ngoài kia đến [Dm] rồi

Chiếc áo lay động thinh [C] không

Bước khẽ cho người ta [Bb] mong

Phố cũ sương mù mênh [A] mông. [A7]

Mùa xuân ngoài kia đến [Dm] rồi

Cánh én chao lượn trên [C] cao

Cúi xuống xem đời hư [Bb] hao

Tiếng [A7] khóc, tiếng cười lao [Dm] xao.

Mùa xuân thay [Bb]

Gió hát trên hàng cây [C] xanh

Lấp lánh tơ tình mong [Gm] manh

Những tháng năm vội qua [A7] nhanh.

Mùa xuân đã [Bb] đến

Tiếng hát bên trời lênh [C] đênh

Có tiếng dương cầm chênh [Gm] vênh

Rớt xuống giữa trời thênh [A7] thênh, lạc [Dm] loài.

Mùa xuân ngoài kia đến [Dm] rồi

Phố vắng không bàn chân [C] đưa

Giá buốt tuy trời thôi [Bb] mưa

Gió cuốn tóc nhuộm lưa [A7] thưa.

Mùa xuân ngoài kia đến [Dm] rồi

Tiếng sóng xô dạt đâu [C] đây

Áo trắng em phủ mây [Bb] bay

[A7] vãng xa dần chân [Dm] mây.