Khi người lính biết yêu

1. Em nghĩ rằng [Am] anh là người mặc áo chiến không nói chuyện tình yêu

Anh yêu sơn hà đem thân ra sông [Dm] hồ anh [C] xây đắp cơ [Am] đồ

[Dm] Nhưng anh còn [C] thiếu, thiếu [Dm] một tình thương [G] yêu để [C] cho lòng cô [Dm] liêu

Trăng kia cũng sẽ [Am] buồn sông kia quên ngừng [Dm] chảy mây [C] kia cũng ngừng [E7] bay.

 

2. Trong nắng dừng [Am] quân gặp một nàng trinh nữ anh thấy lòng thương nhớ

Khi đã yêu rồi thu qua không thấy [Dm] buồn đông [C] sang cũng không [Am] lạnh

[Dm] Khi anh buồn [C] nhớ hái [Dm] một cành hoa [G] tím tặng [C] cho người trong [Dm] tim

Anh vẫn xin nguyện [Am] rằng anh yêu em trọn [Dm] đời để [G] cho tình đẹp [Am] đôi.

 

ĐK:

Khi người lính biết [A] yêu thì sông sâu cũng cạn dù đông sang cũng [F#m] tàn

Vì người lình đã [A] yêu thì hoa xuân cũng mơ, mơ [E] giấc mơ thần [A] tiên

Anh xin [D] em lời nói thật ngọt [A] ngào để vào trong giấc mơ

Anh xin [F#m] em nụ cười thoáng trên môi để sưởi ấm duyên mới sau [E7] những ngày hành [A] quân.

 

3. Khi nắng chiều [Am] buông tình trở lại thương nhớ anh nhớ một người mơ

Khi yêu nhau rồi đêm nay anh hò [Dm] hẹn thương [C] trăng sáng êm [Am] đềm

[Dm] Bao nhiêu tình [C] yêu cho [Dm] lòng mình chan [G] chứa nguyện [C] giữ vẹn

câu [Dm] hứa

Anh xin em nụ [Am] cười, đôi môi xinh thương [Dm] đời để [G] dâng trọn tình [Am] yêu.