Khi Nỗi Đau Dừng Lại

[Am]Khi nỗi đau bỗng [G]nhiên dừng lại, mà [F]lòng cứ trôi dạt [C]mãi

[Am]Ôm giấc mơ vốn [G]không tồn tại, mỉm [F]cười khóe [G]mi cay [C]cay.

[Am]Ai đã đi qua [G]những tháng ngày, trải [F]đầy bão giông và [C]nắng

[Am]không nát tan trái [G]tim một lần, hằn [F]lại những [G]vết thương [Am]trần.

 

[Dm]Có đôi khi ngỡ [G]gần lại xa, [C]vương niềm đau khác [Am]lạ

[F]Cố bước qua để [Bm7b5]rồi vấp ngã, [E7sus4]tim ơi sao buồn [E7]thế!

[F]Mất bao lâu để [G]lòng nhận ra, [C]yêu là sai đấy [Am]

m[D]Giá như ta đã [Bm7b5]từng nghe theo lý [E7]trí.

 

[Am]Khi nỗi đau bỗng [G]nhiên dừng lại, mà [F]lòng cứ trôi dạt [C]mãi

[Am]Ôm giấc mơ vốn [G]không tồn tại, mỉm [F]cười nước [G]mắt lăn [Am]dài.