Khóc cho phận mình

1. Anh không trách [Dm] em em [A7] đã vội quên [Dm] lời

[C] Anh chỉ trách x[Am] đời sao quá chua [F] cay

Lòng anh tái [Bb] tê anh [C] khóc cho phận [F] mình

[D7] Tay trắng anh [Gm] mang làm sao giữ được [Bb] người

[C] Câm nín nghẹn [A7] ngào nhìn người ra [Dm] đi.

 

ĐK:

Mình [Am] anh lê bước cô [Dm] đơn

Lòng người thay [Bb] đổi như [C] giấc mộng chiêm [F] bao [Dm]

Nỗi [Gm] đau giấc mộng đã không [Dm] thành

[C] Anh khóc em [Am] cười em đành lòng [Dm] sao.

 

2. Nước mắt tuôn [Dm] rơi chơi [A7] vơi giữa dòng [Dm] đời

[C] Chia đôi con [Am] đường mỗi đứa một [F] nơi

Vì ta có [Bb] duyên nhưng [C] tình ta chẳng [F] nợ

[D7] Chỉ đến bên [Gm] nhau gặp nhau rồi chia [Bb] lìa

[C] Ngang trái cuộc [A7] đời tình mình chỉ thế [Dm] thôi.