Khóc thương Sài Gòn

1. Sài [Am] Gòn tôi đó hay sao

Ngủ [E7] vùi trong nắng hanh hao

Không người qua, không tiếng ồn [Dm] ào

Chỉ tiếng nghẹn [G] ngào âm [E7] thầm đi cách ly.

 

2. Ngậm [Am] ngùi nước mắt tuôn rơi

Dịch [E7] tràn lan khắp nơi nơi

Gieo buồn đau trên những phận [Dm] người

Vợ phải xa [G] chồng, con [E7] lạc lõng chơi [Am] vơi.

 

ĐK:

Sài Gòn [Am] ơi, triệu con [Dm] tim đang hướng về [F] người

Cùng chung [G] tay, chung sức đẩy [Dm] lùi

Dịch quái [G] ma, tàn phá cuộc đời

Hắn không [Am] tha dù người [Dm] già hay trẻ [C] nhỏ.

Rồi ngày [Am] mai gọi tên [Dm] nhau giữa phố Sài [F] Gòn

Dịch đi [G] qua ai mất ai [C] còn

Dằn nỗi [Dm] đau nuối tiếc trong [G] lòng

Để tự [E7] hào về hòn ngọc Viễn [Am] Đông.

 

3. Gửi [Am] người áo trắng thân yêu

Dặm [E7] đường gian khổ bao nhiêu

Luôn vì dân đâu xá hiểm [Dm] nghèo

Ghi nhớ trong [G] đời còn [E7] mãi mang [Am] theo.