Khói sương mong manh

[Dm] Có lẽ trong giấc mơ đêm qua

Niềm [Bb] đau trong em thức [Gm] giấc

Có lẽ em phải [C] quên anh thôi

Khi [Dm] không thể chung [A7] lối

[Dm] Biết sẽ như khói sương mong manh

Chỉ [Bb] mong ngày mai sẽ [Gm] tan

[Bb] Tan vào anh, [A7] tan vào em

Tan vào đêm, anh [Bb] nhớ [A7] em [Bb][A7]

[Dm] Có lẽ trong giấc mơ đêm qua

Chỉ mình [Bb] em rơi nước [Gm] mắt

Có lẽ ta [C] phải xa nhau thôi

Xa [Dm] rời vòng tay [A7] với

[Dm] Xoá hết những dấu vết ngọt ngào

Mình [Bb] anh chìm trong lãng [Gm] quên

[Bb] Quên được em, [A7] quên được anh

[Gm] Những vết [A7] thương chưa [Dm] lành

[Dm] Lắng nghe đêm dài [Gm] với bóng tối

[C] Lắng nghe tim mình [F] bỗng nhức nhối

Còn mình anh xót [Gm] xa nỗi buồn

Còn mình anh [A7] mang bao khát khao

Xin làm cơn [Dm] gió, bay về nơi [Gm] đó

Vuốt ve đôi [C] môi em mỗi khi đêm [F] về

Riêng một mình [Dm] em, khóc thầm từng [Gm] đêm

Vẫn biết [C] rằng ngày dài quá [A7] xa

Xin làm tia [Dm] nắng, trong chiều hoang [Gm] vắng

Sưởi ấm em mỗi [C] khi giá băng ướt [F] lạnh

Xin đừng xa [Dm] em, xin đừng quên [Gm] em

Cố níu anh ngay [C] trong giấc mơ [A7] dù biết xa [Dm] vời