Không còn mùa xuân

1. [C] Một mùa xuân năm [Am] cũ hồn [Em] đắm say mơ [C] màng

Hồ xưa soi [Em] bóng cành lá nhuốm tơ [C] vàng

Mùa trăng đã [Dm] về [G] dệt tình yêu [C] tôi.

[C] Người là vầng trăng [Am] sáng về [Em] xóa tan bóng [C] đêm

Nhẹ như tiếng [Em] ru lời tha thiết êm [C] đềm

câu ước [Dm] thề [G] một sớm xuân [C] về.

 

ĐK:

[C] Xuân bao lần xuân [Dm] đến bên [G] đời

[F] Xuân không còn lưu [D] luyến với [C] người

Một [Em] mùa xuân hoa [F] rơi lòng [Dm] buồn nghe chơi [Bb] vơi [C]

Người [Am] đã [G] [C]

[Am] Xa xa lìa bến [Dm] cũ xa [G] rồi

[F] Đêm không còn ai [C] đứng bên [Em] hồ

Màu [C] trăng nay đã [F] úa tình [Dm] xưa nay đã [Bb] vỡ [G] theo [C] trăng.

 

2. [C] Rồi từng đêm vẫn [Am] nhớ làn [Em] khói sương bên [C] hồ

Tìm bài thơ [Em] cũ lời trách oán hững [C] hờ

Mùa xuân có [Dm] về [G] tìm người trong [C]

[C] Rồi vầng trăng đã [Am] chết về [Em] giữa đêm giá [C] băng

Đời đã cách [Em] ngăn còn ai đứng mong [C] chờ

Đời ai có [Dm] ngờ [G] thuyền đã xa [C] bờ.

* Đời ai có [Dm] ngờ người [F] đã [G] xa [C] tôi.