Không Làm Khác Được

Một vài người [Em]khi đã yêu rất yêu,

Dành trọn hết phút [C]giây,

Luôn muốn biết anh ở [D]đâu,

Làm chi mỗi khi gọi [G]phone không nghe.

 

Dần dần bao [Em]nhiêu nghĩ suy vẩn vơ,

Bồn chồn lắm lúc [C]đau,

Đêm đến cứ trôi vào [D]tim,

Lại một lần nữa khơi lên đôi [Em]lời ghen tuông.

 

[Em]ai, muốn ghen, mang bao [C]nhiêu đa nghi vào tim.

Vách [B]ngăn, mãi xa, lấp chôn [Em]đi vô tư hồn nhiên.

Tất [Em]nhiên, nóng lên, đã có [C]lúc em không là em.

Đến [B]khi, đã mất nhau, giá như khi xưa [Em]anh đừng như thế.

 

Điều gì làm [Em]đôi mi cay làm em loay hoay,

Dường như muốn [C]nói anh không ở đây.

Mãi đến lúc [D]chia tay xa nhau giận hờn,

Em như đang nhận [G]ra cô đơn.

 

Chỉ cúi mặt [Em]xuống cố nhớ lần đó đã lỡ,

Em bước [C]đi không nhìn thấy.

Hãy cố hiểu [D]cho em lúc ấy hoang mang,

Thế nên không làm [Em]khác được gì.