Không thể nào hết yêu em

1. [Em] Dẫu đã biết trước trái tim của [Bm] người mang đổi thay

[C] Bao nhiêu yêu dấu đã vùi tàn [D] thành như khói mây rồi

[Am] Chuyện tình đôi [Bm] ta người đành chia [G] đôi bao

câu dấu yêu xưa

[D] Em đã cố quên nhưng anh không [Bm] thể quên được em [Em] yêu.

 

2. Tiếng gió thét mãi gió mang em [Bm] về nơi chốn nao

[C] Tim anh đau nhói khi em trao [D] tình cho ai kia rồi

[Am] Từng dòng thư [Bm] cuối gửi người tôi [G] yêu nước mắt đẫm lệ nhoà

[D] Đêm thâu uống [Bm] chén rượu nồng để [Em] mãi mãi quên [Bm] hết.

 

ĐK:

Vì anh [Em] đã yêu em thật [G] nhiều, yêu ngàn [D] năm chẳng [G] phai

Vì anh [Em] mãi mong chờ bước [Bm] chân em trở [D] về bên [Em] anh

Vì anh đã yêu em thật [G] nhiều có thể [D] nào quay [G] lại

Mình có [Em] thể quay về giây [D] phút nơi ban [Bm] đầu mình yêu [Em] nhau.

Vì anh [Em] đã yêu em thật [G] nhiều, yêu ngàn [D] năm chẳng [G] phai

Ở nơi [Em] cuối con đường tuyết [Bm] rơi anh vẫn [D] chờ mong [Em] em (em thôi)

Ai có thể bên anh lúc [G] này khi bình [D] minh quay [G] lại

Thời gian [Em] sẽ qua đi giông [D] tố không thể [Bm] nào thôi nhớ [Em] em.