Khuất nắng

1. [Am] Ngày xưa em [Dm] nói yêu anh dài [Am] lâu

Tình mình xưa thắm [C] thiết, sao nay xót [Em] xa

[A7] Gió heo may bên [Dm] đồi, [G] nắng xưa đã khuất [C] rồi

[F] Bóng em xa vời [G] vợi, ngàn thu tiếc [E7] nuối.

 

2. [Am] Giờ đây em [Dm] đã, bước đi thật [Am] xa

Một mình trong hoang [C] vắng, sao nghe nhớ [Em] nhung [A7]

[Dm] Tiếng hát kia xa [G] rồi, [C] cuốn theo mây bên [F] đồi

[Dm] Trái tim anh đơn [E7] lạnh khi vắng em trong [Am] đời.

T-ĐK:

Từ ngày em [Dm] đi, trời buồn không [C] nắng

Mây giăng [G] lối vây kín hồn [C] tôi [Am]

Để rồi xa [Dm] nhau, lòng buồn tê [C] tái

Ở phương [F] ấy em có biết [E7] chăng.

 

ĐK:

Yêu [Am] em, ngày [F] nào tình cũ còn [G] đây

Giờ [Em] này người đã vụt [F] bay

Tình [Dm] mình còn nhiều đắng [G] cay, yêu trong lỡ [C] làng. [E7]

Ta [Am] mong từng [F] giờ, từng phút người [G] ơi

Giờ [Em] này người đã rời [F] tôi

Kỷ [Dm] niệm còn động trong [G] tôi, giờ vắng em [Am] rồi.