Khúc vĩ cầm xưa

1. Từ đâu vang [Am] đến tiếng [E7] vỹ cầm [Am] xưa

Một dòng ký ức bỗng [G] dưng quay về [C] nhớ

Từng giây [Dm] phút xa rồi người đã [Am] khuất bên đời

Mà sao thương nhớ vẫn [E7] không ngừng [Am] rơi.

 

2. Làm sao ta [Am] giấu nỗi [E7] đau còn [Am] đây

Điệu buồn năm xưa dẫn [G] ta về [C] đây

Về nơi [Dm] chốn xa vời kỷ niệm [Am] đã xa rồi

Còn âm vang khúc vỹ [E7] cầm nhẹ [Am] trôi.

 

ĐK:

[Dm] Xa rồi dấu chân [Am] người đã muôn trùng lìa xa

Nơi [Dm] chốn bao yêu [G] thương mà ta mơ [C] ước

[Dm] Tình còn đầy vương vấn [Am] người giờ này xa vắng

[B7] Biết khi nào gặp gỡ cho người còn [E7] mơ.

 

3. Một lần ta [Am] biết những dấu yêu [E7] để rồi [Am] xa

Và em trong những thoáng giây [G] phút đã có [C] nhớ

Còn hơi [Dm] ấm bên người màu đôi [Am] mắt nâu cười

Một đời ta vẫn giữ [E7] trong tim tình [Am] ơi.

* Lặng nghe trong [Am] đêm tiếng [E7] khúc nhạc [Am] rơi

Hồn ta chơi [Dm] vơi chân [G] bước lạc [C] lối

Một thế [Dm] giới riêng mình người như [Am] đã vô hình

Để con tim đau đớn [E7] trong lặng [Am] im.