Kiêu sa em về đâu

1. Trời cho [Am] em, con số kiêu [F] sa nên tình [G] em tựa mây [C] khói [Am]

Chớm vào [Dm] yêu, người đưa tình [E7] đón, vây lấy đời [G] em

Bằng trò vui thế [F] nhân, bướm ong đua [E7] tình, bên em em nào biết.

 

2. Rồi ngày [Am] kia, em gái kiêu [F] sa lao thân [G] vào những cuộc [C] vui [Am]

Ánh đèn [Dm] buông, dập dìu em [E7] bước, vui với thâu [G] đêm

Đèn [E7] mầu theo khói [F] bay, ngả nghiêng say [E7] tình, em quên đời em từ [Am] đây.

 

ĐK:

Em em [F] ơi, kiêu sa mấy ai [Am] ngờ

Đời [G] em giữa bao [C] người, tàn [G] theo những cuộc [C] vui [Am]

Lối về em lẻ [Dm] loi, buồn đêm dài em [Am] bước

Về đâu hỡi [E7] em khi ánh đèn nhạt nét son [Am] môi.

 

3. Chuyện loài [Am] hoa, đã sớm phôi [F] pha theo phận [G] buồn đời con [C] gái [Am]

Có còn [Dm] đâu, kiêu sa vàng [E7] úa, ai khóc đời [G] em

Tình buồn như khói [F] mây, xót xa vô [E7] vàn thương cho một cánh hoa [Am] rơi.