Kính Vạn Hoa

Ngày còn thơ [E]bé, em vẫn hay [B]khóc nhè

Mẹ cha thường [C#m]dỗ bằng bao nhiêu [A]đồ chơi

Mà diệu kỳ [E]thay, em xem như [B]không thấy

Chỉ giữ trong [C#m]tay chiếc kính [A]vạn hoa

 

Này [E]em ơi vì cuộc đời tựa [B]như trong tay kính vạn [C#m]hoa

Nhìn mình nhìn thật [A]lâu bồi hồi bao sắc [E]màu

Trên tay em như [B]phép diệu kìc [C#m]thế giời như mở [A]ra

Còn chờ gì [E]em ơi nào mình cùng lại [B]đây nâng lên kính vạn [C#m]hoa

Mình cùng nhìn thật [A]lâu đời đẹp muôn sắc [E]màu

Khi tương lai chưa [B]biết trước gì và [C#m]sẽ do ta tạo [A]nên như kính vạn [E]hoa