Là em cố chấp

[Am] Thả vào [G] đêm trong ngần đôi [Em] mắt buồn [F] vương

[Am] Chuyện yêu [G] đương đã đi đến [Em] cuối đoạn [A7] đường

Một người [Dm7] cất bước một [G7] người tổn thương

Đường dài [C] phía trước lòng [F] càng thê lương

Chẳng thể [Dm] níu lấy [Em7] ai tựa [Am] nương.

[Am] Ngày yêu [G] nhau ngỡ đâu ta [Em] sẽ lìa [F] xa

[Am] Chuyện hôm [G] qua giá như tất [Em] cả, chỉ là [A7] chiêm bao

Để [F] tháng ngày [G] chờ hư hao, để [Em] lấp đầy [A7] niềm thương đau

Để [Dm7] xoa dịu [Em7] trái tim [Am] hao gầy.

 

ĐK:

Là em cố [F] chấp, em [G] không muốn ta như người [Em] dưng khi đã nặng [Am] yêu

Là em cố [Dm7] chấp, chẳng muốn [G] thiếu anh trong cuộc đời [C] em [E7]

Là em cố [F] chấp, nên ngu [G] ngốc đơn phương nhận [Em] ra rằng em vẫn [Am] thương

Và có [Dm7] lẽ đời nay em sẽ vẫn [Em7] mang nỗi [Am] đau dài.

* [F] Dẫu biết đánh [G] mất tương lai

Mà cứ [Em] níu trái tim ở [A7] lại

Dù yêu [Dm7] anh là trăm lần [G] sai

Em vẫn [E7] yêu anh yêu mãi mãi.