Là nắng, là gió

1. Là nắng em chợt [Em] đến sưởi ấm tim bơ [B7]

Tôi bước chiều băng [C] giá trong cõi tình mù [B7] lòa

Là tiếng ru trùng [Em] sóng cuộn tới từ trời [Am] xa

Em mong bờ cát [C] trắng [B7] xóa mịn dấu hư [Em] hao.

 

ĐK:

Người em dấu yêu [B7] ơi tình em đến trong [Em] tôi

Em gót ngoan chân [D] trần xoa dịu trái tim [B7] đau

Người em dấu yêu ơi tình em thắm tô [C] đời

Bước [B7] chiều mơ hoài có [Em] nhau.

 

2. Là gió em chợt [Em] tới ngời nét môi hoa [B7] khôi

Em sưởi dòng trong [C] mát tôi bước tìm lại [B7] mình

Là bóng đêm huyền [Em] ảo vạt sáng đầy mùa [Am] trăng

Em mang niềm yêu [C] tới [B7] cho ngày ngắn đêm [Em] vơi.