Lá thư quê nhà

1. Ở miền [Am] xa có gì buồn [F] vui nhớ kể em [Am] nghe

Ngày anh [G] đi em như người mất [F] trí mộng mị vu [E7]

Rồi nhớ miên [Dm] man nhớ chuyện chúng [C] mình

Mới ngày [G] nao cùng nhau tâm [E7] sự

Mà giờ đây như bóng với [G] hình

Như mưa với [E7] nắng như tình anh với [Am] em.

 

ĐK:

Ngày [A] đó hai [F#m] ta như đôi chim [A] trời

Sớm chiều có [C#m] nhau rừng [F#m] sâu hay nơi suối [A] vắng

Cuộc đời là cung đàn tiếng [D] hát

Cuộc [Bm] đời là trăng [E7] đẹp gió mát

Đôi cánh vi [C#m] đàn theo gió mây [E7] ngàn

Tung tăng ngày tháng bên rừng núi thênh [A] thang.

 

2. Rồi ngày [Am] nay đất trời ngờ [F] đâu hóa thành nương [Am] dâu

Người tôi [G] yêu quên không về lối [F] cũ biền biệt nơi [E7] nao

Để chốn xa [Dm] xôi có người nhớ [C] hoài

Nhớ nụ [G] hôn còn trong kỷ [E7] niệm

Tội người yêu thân gái yếu [G] mềm

Đêm đêm gối [E7] chiếc rơi lệ đêm [Am] đêm.