Lạc mãi bến bờ

1. Tình em hờ hững mây [F] trời

[Dm] nơi tôi bến đợi

Tìm [F] trong hạnh phúc mơ [Bb] hồ

Tôi [D7] nghe bước chân [Gm] lặng câm

Giọt sầu đắng [C] khô nghẹn ngào khi đêm [F] tới

Từ [C] bình minh rã [D7] rời là tiếng kêu than trùng [Gm] khơi

Và trong cay [Bbm] đắng [F] hồn [C] em chìm đắm xa [F] vời

 

ĐK: Còn trong mơ [Dm] ước

[F] Với tay đến muôn vì [Bb] sao

[F] Thế gian có tôi niềm [Gm] đau

Người [Dm] hỡi vẫn mãi xa [C] nhau

[A] Này em yêu [Dm] hỡi

[F] bước em đã đi về [Bb] đâu

[F] Khát khao mong [Gm] chờ

[C] Chìm trong vực tối sâu [F] mờ

(Người đi lạc mãi bến bờ)

 

2. Người ơi lạc mãi phương [F] nào

Hồn [Dm] cho tôi thét gào

Ngày [F] em tình đến dâng [Bb] trào

Ôi [D7] xa vắng bên [Gm] đời nhau

Lệ tràn ứa [C] mau dòng đợi ngập trong muôn [F] lối

Thuyền [C] tình xa bến [D7] rồi một giấc mơ xưa vụt [Gm] trôi

Mà nơi em [Bbm] đến [F] phải [C] chăng là chốn êm [F] đềm