Lạc trong mưa

1. [G] Em với tay đón lấy những [Em] hạt mưa

[G] Em bỗng chợt nhớ những ngày [Bm] bên anh

Em [C] lau nước mắt, em [D] chưa quên được hình bóng [Em] ấy.

 

2. [G] Em muốn quên những thói quen ngày [Em] xưa

[G] Những thói quen có từ khi [Bm] yêu anh

Nhưng [C] sao chẳng thể quên [D] những ký ức còn [Em] lại.

 

ĐK:

Chẳng lẽ yêu thương [Em] mãi một người là [C] sai

Có ai từng đã [D] yêu không mong lâu [Bm] dài

Mà ngày chia [C] tay nỗi đau khiến [D] em không thể gượng [Bm] dậy.

Chẳng ai cho em [Em] biết khi quên một [C] người

Gấp trăm lần khó [D] khăn khi xa một [Bm] người

Đành nhủ lòng [C] thôi hạnh phúc hãy [D] xem như lạc trong [G] mưa.