Làm ơn mắc oán

Chứ ở [Am] đời có mấy mà cái [G] khôn

Làm ơn mắc [Am] oán còn bị người ta [D] cười

Người [Am] ta bảo tui dại [C] khờ

Làm ơn mắc [E7] oán cho người ta cười [Am] khinh.

Người [Em] thì bảo tui sao chất [G] phác

Người [Em] thì bảo tui ôi thiệt [G] thà

Tại [Em] sao không lo ở chuyện [G] nhà

Ở không mà [E7] rảnh lo chuyện bao đồng người [Am] dưng.

[Am] đời biết sống làm [G] sao

Người mang cái [Am] nghĩa người mang cái [D] tình

[Am] ai hiểu thấu cho lòng [C] mình

Làm ơn mắc [E7] oán tiếng đời còn mỉa [Am] mai.

Đời [Em] không như ta ước [G] muốn

Giúp [Em] người người chẳng mang [G] ơn

Người [Em] ta còn bảo tôi lơn [D] tơn

Ai cần tui [E7] giúp ai nhờ đâu mà [Am] làm.

Lòng [Am] người lấy thước mà [D] đo

Làm ơn mắc [Am] oán [Em] vay vàng mà trả [Am] than

Tại [D] tui cái [Em] dạ thiệt ngay

Giúp người ta chẳng đâu cần mà trả [C] ơn.

Giúp [Em] người người chẳng mang ơn

Người ta còn [E7] nói "Tôi quá ư dại [Am] khờ".

[Am] đời biết sống làm [G] sao

Người mang cái [Am] nghĩa người mang cái [D] tình

Có ai hiểu thấu cho lòng [C] mình

Biết đâu là [E7] trắng biết nơi nào là [Am] đen.

Ông [Em] trời ổng ban cho tôi cái [G] tốt

Nhưng [Em] rồi cũng lấy tui mất cái [G] khôn

Thà [Em] rằng tui mất cái [G] khôn

Còn mang cái [E7] tốt còn mang cái [Am] tình.

Làm ơn mắc [Em] oán [Am]

Làm ơn mắc oán

Làm ơn mắc oán

Làm ơn mắc oán.