Làm sao bôi xóa

1. Em đã ra [G] đi rồi, dệt mộng hạnh [E7] phúc nơi chốn xa [Am] xôi

Em [F] đã ra [D] đi rồi, hành trang vui bước dẫm nát tim [G] tôi

Dòng lệ trào dâng nghẹn ngào mặn [C] đắng bờ môi

Ai nỡ gieo rắc duyên phận lỡ [Bm] rồi

Hương ái ân đó sao nghe quá [D] vội

Để lại trống vắng ôm nỗi đơn [Bm] côi. [D7]

 

2. Em đã ra [G] đi rồi, một trời thương [E7] nhớ vẫn mãi khôn [Am] nguôi

Em [F] đã ra [D] đi rồi, nhìn dòng nước cuốn những cánh hoa [G] trôi

Đường trần tịch liêu lạnh lùng lê [C] bước lẻ loi

Bỗng thấy ta khác chi viên đá [Bm] cuội

Mưa gió phủ kín giữa nơi núi [D] đồi

Mặn nồng cho lắm để rồi đổi [G] ngôi.

 

ĐK:

Duyên ta giờ hai [Am] lối [D]

Dẫu trời mơ ước vẫn chưa [Em] nguôi

Người [C] đi kẻ [B7] ở đơn [Am] côi

Hãy cố xem như kỷ niệm hấp [D] hối.

Anh mong sao em được hạnh [F] phúc không thôi

Đường đầy hoa gấm trải khắp [D] lối rồi

Chỉ trách duyên số sao đành [Am] quá vội

[D] Tình như sương khói khuất dần mãi [G] thôi.

 

3. Em đã ra [G] đi rồi, rượu nồng men [E7] đắng tựa gối đơn [Am] côi

Em [F] đã ra [D] đi rồi, đàn sầu nhịp lỡ bỗng hóa chia [G] phôi

Nhìn từng tình nhân kề vai sánh [C] bước từng đôi

Nơi chốn ghế đá xưa ta đã [Bm] ngồi

Nghe quá chua xót cho duyên lỡ [D] rồi

Làm sao bôi xóa bóng hình trong [G] tôi.