Lặng lẽ bên người

1. Thắm thoát mà nay đã tròn trăm [Em] ngày

Từ khi em tôi giã biệt trần [Am] gian

Để thương nhớ mãi trong [Em] tôi

Để bao luyến tiếc cho [Am] đời

Gió mưa phũ che đời [B7] hoa.

Thắp nén trầm hương đứng cạnh bên [Em] người

Nhìn em qua làn khói mờ nhang [Am] thơm

Lệ sao cứ mãi tuôn [Em] trào

Dù không muốn khóc đâu [Am] em

Khóc [B7] nhiều chỉ sợ em [Em] buồn.

 

ĐK:

Không gian chỉ hai [D] ta, tôi ngồi trút hết tâm [G]

Cùng [Am] em ôn kỷ niệm ngày [F] qua

Thuở nao hai chúng [D] mình, cùng hát ca vui [G] đùa

Sân khấu là nơi bến yêu [Em] đương

Mà giờ [Am] đây tôi- em đành cách [D] biệt

Âm dương đôi [G] đường vì lòng [B7] người giết chết mộng [Em] mơ.

 

2. Thôi nhé từ đây lỡ nhịp cung [Em] đàn

Vài dòng tâm tư viết vội tặng [Am] em

Về bên thế giới xa [Em] xăm

Tìm quên thế thái nhân [Am] tình

Đắng cay xót xa đời [B7] em.

Tôi sẽ vì em viết trọn bài tình [Em] ca

Dù bài tình ca hát một mình [Am] thôi

Ngày mai trên bước phong [Em] sương

Tình em tôi mãi không [Am] quên.

Người [B7] ơi! Giữ trọn niềm [Em] tin.