Liên khúc Trịnh Công Sơn

<Hãy Yêu Nhau Đi>

Hãy [C] yêu nhau đi quên [Am] ngày u tối

[D] vẫn biết mai [Bm] đây xa [Em] lìa thế giới

Mặt [E7] đất đã cho [Am] ta những [D] ngày vui [G] với

Hãy [Am] nhìn vào mặt người lần [D7] cuối trong [G] đời.

<Tình Sầu>

Tình [G] yêu như trái [Bm] phá

Con [Am] tim mù [G] loà

Một [C] mai thức [G] dậy

Chợt [Em] hồn như ngất [D] ngây

Chợt [Cm] buồn trong mắt [G] nai

Rồi [Em] tình vui trong [Bm] mắt

Rồi [Em] tình mềm trong [D] tay.

Tình [G] yêu như vết [Bm] cháy

Trên [Am] da thịt [G] người

Tình [C] xa như [G] trời

Tình [Em] gần như khói [D] mây

Tình [Cm] trầm như bóng [G] cây

Tình [Em] reo vui như [Bm] nắng

Tình [D] buồn làm cơn [G] say.

<Tuổi Đá Buồn>

Trời còn làm [C] mưa mưa rơi mưa [D] rơi

Từng phiến băng [Bm] dài trên hai tay [Em] xuôi

Tuổi buồn em [Am] mang đi trong hư [D] vô ngày qua hững [G] hờ.

Trời còn làm [C] mưa mưa rơi mưa [D] rơi

Từng phiến mây [Bm] hồng em mang trên [Em] vai

Tuổi buồn như [Gm] lá gió mãi cuốn [D7] đi quay tận cuối [Gm] trời.

<Phôi Pha>

Về ngồi trong những [D] ngày

Nhìn từng hôm nắng ngời, nhìn từng khi mưa bay

Có những ai xa đời quay về [Gm] lại

Về lại nơi cuối [F] trời, làm [Cm] mây [D7] trôi.

Thôi về [Gm] đi, [F] đường trần đâu có [Bb] gì, tóc xanh mấy [D] mùa

Có nhiều khi, từ vườn khuya bước [Cm] về

Bàn chân ai rất [Eb] nhẹ, tựa hồn [D7] những năm [Gm] xưa.