Lời kinh tịnh độ

1. Trong bóng [Em] tối tìm đâu thân phận [Am] người

Dù một [D] làn hơi ấm máu luân [G] lưu

Tìm đâu [C] thấy trầm hương trên tóc [D] người

Một mùa [B7] trăng sáng chiếu tuổi đôi [C] mươi. [B7]

Nghe gió [Em] hú hồn quay theo bụi [Am]

Ngày chợt [D] dài rơi giữa chốn thiên [G] thu

Tìm đâu [C] thấy càn khôn rơi máu [D] lệ

Đường trần [B7] ai nặng vai cõi đi [Em] về.

 

ĐK:

Ai qua bờ [G] mê quên thời kinh tịnh [Em] độ

Sông chia đường [D] về về sắc giới hư [B7]

Một hạt từ [C] tâm quên giữa chốn hồng [D] trần

Còn lại phù [B7] vân liệm chôn xác thân [Em] tôi.

 

2. Ai biết [Em] có hồi sinh thân phận [Am] người

Dù một [D] lần như bóng nến đêm [G] thâu

Chờ mong [C] đến bình minh soi ánh [D] màu

Làm phù [B7] sinh hóa kiếp giữa phong [C] ba. [B7]

Ai biết [Em] có tử sinh gieo hạnh [Am] mầm

Đợi chờ [D] ngày khơi ấm lửa nguyên [G] sinh

Đời chưa [C] hết một thời kinh cứu [D] độ

Để hồn [B7] tan tựa sương khói mơ [Em] hồ.

 

ĐK:

Ai qua bờ [G] mê quên thời kinh tịnh [Em] độ

Sông chia đường [D] về về sắc giới hư [B7]

Một hạt từ [C] tâm quên giữa chốn hồng [D] trần

Còn lại phù [B7] vân liệm chôn xác thân [Em] tôi.