Lông Tốt Quá-Chế Phố Không Mùa

Nắng [Am]chiếu[A] bên thềm

Anh ngồi đây[E] ngắm mắt chơi đàn

Chợt lòng lại nhớ chiếc[Am] là bay

Lòng mình thả trôi[B7] nó mới[E7] hay

Vừa ngắm mắt[Am] chơi đàn

Trong đầu hiện chiếc lá[E] khô vàng

Một mình một góc[Am] phê quá ta

Kìa Bùi Anh[B7] Tuấn buông[E7] lá ra

Đụ má,[Am] khóc bây[Am] giờ

Tại [E]sao vậy?

Bị bắt [Am]cắt tóc đi

Thì sợ gì[B7] mà không[E7] cắt

Dù muốn[Am] cắt nhưng mà[Am]

[E7]để ấm hơn!

Ừ thì không sao vì chú[Am] hát hay mà!

Dù đầu[G] tóc có hơi chán[Am] đời!

Ừ mình ca hay quá![F]

[G]Hay quá, rất [Am]cảm xúc!

Nhìn cành cây [F]rơi

lá, là biết[G] quá hay[Am] rồi!

Buồn lòng lang thang[F] cuối phố

[G]Bỏ quên phía sau, [Em]một

chị[A] kéo đàn[G] vi[F] ô lông

Người sáng[G], rất giống ma..

[F]Lại một chị chơi cellô,

[G]Anh vẫn rít... [Am]bình tĩnh

[F]Chị cellô da diết quá,

[G]Làm anh mất [Am]tinh thần...

Rồi giật mình nơi cuối [F]phố,

Chị chơi cellô.[G].. bây

giờ[E] thành[Am] ra[G] vi[F] ô lông!

[G]Hại não quá ta!

[E7]Không biết lô hay [Am]lông

 

Còn em hát hay, anh

Trường Giang xem lá rơi chưa

 

Tưởng tượng chị cellô,

cùng chơi với band mình

 

Cùng phiêu hết ga như

mình đang đi hát bán kẹo

 

[Em] [à!]