Mây vô xứ

1. Ta gọi tên ta mây vô [Em] xứ [G] [Am]

Trôi miết ngàn [B7] năm tận đáy [Em] trời [G] [Am]

Đôi khi ngoảnh [D7] mặt nhìn quê [G]

[C] Nhủ lòng [Am] thôi cũng thế mà [B7] thôi

 

2. Ta đời thênh thang đời không [Em] bến [G] [Am]

Không có người [B7] nghe được nỗi [Em] riêng [G] [Am]

Nơi ấy quê [D7] nhà nhưng rất [G] lạ

[C] Nơi này chung [Am] thân không lưu [B7] luyến.

 

ĐK:

[Am] Ta theo bến luân hồi chơi [D] rong [G] [Am]

Nghêu ngao [G] hát trêu đời cuồng [D] ngông

[Am] Nơi tám [G] hướng mười phương chín [Em] ngả

Đâu biết [C] rằng một vũ trụ [B7] không

[Em] Mây vô [G] xứ hãy nhớ tên [Am] ta hãy quên hận [B7] thù

[Am] Mây vô xứ [C] hãy nhớ tên ta cho vơi thương [B7] đau

[Em] Mây vô xứ [G] hãy cố quên [Am] đi nhỏ nhoi màu [B7] da

[Am] Mây vô [G] xứ [C] chốn náu nương [B7] thân quê hương không [Em] nhà.

 

3. Ta gọi tên ta mây vô [Em] xứ [G] [Am]

Trái đất này [B7] đâu cũng thuộc [Em] về [G] [Am]

Nhân gian tất [D7] cả người quen [G] thuộc

[C] Nay hợp mai [Am] tan đời tạ [B7] thế.