Mẹ bảo ta đừng nhìn qua cửa sổ

1. Mẹ bảo [C] ta đừng [F] nhìn qua cửa [C] sổ

Khi hoàng [Am] hôn đang chầm chậm bước [Dm] chân

Đừng ngước [F] mắt theo [Am] lũ chim về [Dm] tổ

Khi trăng tàn nhẹ [D7] trải lối quanh [G7] sân.

Mẹ dặn [C] ta đừng [F] nhìn qua cửa [C] sổ

Khi niềm [Am] tin lỗi hẹn đã ra [Dm] đi

Khi đã [F] trót giao [Am] bôi không đúng [Dm] chỗ

Mà cuộc đời là [G7] một cõi u [C] mê.

 

ĐK:

Mẹ khuyên [C] ta đừng [Em] nhìn qua cửa [Am] sổ

Sau những đêm quặn quại ngủ không [Dm]

Ngoài gió [F] siết run [Am] từng cơn lá [Dm] đổ

Hãy xuống hàng chấm [D7] dứt một bài [G7] thơ.

Mẹ cấm [C] ta không [Em] nhìn qua cửa [Am] sổ

Không cho nghe âm [Em] đoản giọng buồn [Dm] đưa

Khi đã [F] biết rừng [Am] đời nhiều trái [Dm] khổ

Tô đậm [F] chi bóng [D7] lẻ dưới trăng [G7] suông.

 

2. Mẹ xin [C] ta đừng [F] nhìn qua cửa [C] sổ

Nghĩa gì [Am] đâu những hình ảnh vô [Dm] thường

Một kiếp [F] người chưa [Am] bằng viên đá [Dm] nhỏ

Hãy gạt đi hờn [D7] giận với yêu [G7] thương.

Nhưng ta [C] vẫn lén [F] nhìn qua cửa [C] sổ

Thả tâm [Am] tư về cuối nẻo trời [Dm] xa

Tìm đâu [F] đó một [Am] vì sao bé [Dm] nhỏ

Nói với sao trần gian [G7] này còn một kẻ cô [C] đơn.