Mẹ ơi! Con nhớ nhà

1. Từ nơi quê [Dm] nghèo tôi lưu lạc miền đất [F] hứa

Lữ khách tha [Gm] phương bao mộng [Am] mơ tuổi xuân [Dm] ngời

Cay đắng buồn [C] vui nếm trải qua trên bước [A7] đời

Lòng vẫn mỉm cười nuôi [Bb] mơ ước ngày [A7] mai.

 

2. Ở nơi quê [Dm] nhà, cha mẹ già đàn em [F] nhỏ

Trông ngóng từ [Gm] lâu mong chờ [Am] tin của con [Dm] về

Nhưng biết làm [C] sao khi tay trắng con vẫn [A7] còn

Mẹ ơi! Con nhớ [Dm] nhà.

 

ĐK:

Đời [Dm] trai bao sương gió trên [C] vai

Ngược [Bb] xuôi lo chén cơm ngày [F] mai

Nhiều [Gm] khi con mệt mỏi đôi [Dm] chân

Vẫn [C] luôn nhắc con không chùn [A7] bước.

Buồn [Bb] vui ôi một kiếp mưu [C] sinh

Tủi [Gm] thân lẻ [C] bóng đêm từng [F] đêm

Ước [Gm] mong tương lai sẽ sáng [Dm] ngời

Ngày [C] vui trở [A7] về bên mái [Dm] nhà.