Miền Trung thầm nhớ

1. Quê hương tôi miền [G] Trung biển nước xanh xanh

Gió mát trăng [Am] thanh núi đồi lượn [G] quanh

Đi [Em] xa luôn nhớ quê [C] nhà

Nhớ con đò nhỏ nhớ dòng sông [D] xưa

Nhớ [Bm] sao hương lúa ngạt [D] ngào

Lời ru em [Am] hát dịu ngọt tình [D7] quê.

 

2. Tôi xa quê miền [G] Trung đã mấy năm qua

Chưa có một [Am] lần trở lại miền quê [G] xa

Hỏi [Em] ai có nhớ có [C] chờ

Có thương có [D] đợi có buồn tôi [Am] không

Thương [Bm] anh xin nhớ đợi [D] chờ

Miền Trung em [D7] hỡi ngày về không [G] xa.

 

ĐK:

Miền Trung [G] ơi! Thương lắm hỡi miền [Bm] Trung

Ai đi [Em] xa lòng buồn luôn thầm [C] nhớ

Nhớ quê [A] hương chan chứa đậm [D] đà

Xa [Bm] xa nghe tiếng ai [D]

Lòng nghe thương [Am] quá một trời yêu [D7] đương.

[G] ơi! Ơi hò [Bm] ơi

Quê tôi [Em] đây miền Trung yêu [C] dấu

Ngày ra [A] đi lòng có dặn [D]

Ai [Bm] ơi xin nhớ trở [D] về

Miền Trung ta [Am] đó [D7] lòng nào dám [G] quên.