Mỗi người có một quê hương

1. Cuộc đời mỗi [Am] người đều [G] có một quê [C] hương

Cho dù bôn [Dm] ba trên muôn vạn nẻo [Am] đường

Nhưng vẫn nhớ [C] về tổ tiên và nguồn [Am] cội

Trong lòng vẫn [E7] còn nặng trĩu mối tơ [F] vương.

 

2. Cuộc đời mỗi [Am] người khi [G] mới được sinh [C] ra

Có mẹ có [Dm] cha có tình thương ông [Am]

Không có nơi [C] nào bằng quê cha đất [Am] mẹ

Không có nơi [E7] nào bằng nơi ta lớn [Am] khôn.

 

ĐK:

Đời [Am] ta

Như một cánh chim [Dm] trời lang bạt nơi xứ [Am] người

Đến [G] khi đôi cánh rã [C] rời

Giữa gió mưa tơi [Am] bời mệt nhoài [C] trong đêm tối chơi [E7] vơi.

Cuộc đời của [Am] người dù sống kiếp tha [C] phương

Chân vẫn còn [Dm] in dấu [E7] cũ một con [Am] đường

Đất khách quê người phồn [G] hoa mênh mông [C] quá

Sao vẫn không [E7] bằng một góc nhỏ quê [Am] hương.