Một cõi riêng mang

Người ơi vàng rơi tình [C] tôi [Am]

Ngoài [G] kia còn vương sầu [C] khơi

Về [F] đây cùng [Em] ta đầy vơi

Dìu [F] nhau tóc gió ngang [C] trời. [G7]

Bờ môi nào nghe mặn [C] cay [Am]

Tình [G] xuân đời cho nồng [C] say

Mùa [F] qua [Am] giọt rơi lay [Dm] nhẹ

[G7] Chợt thấy hồn vươn cánh [C] bay.

Rồi [F] mai tình ta sầu [Dm] giăng

Trời [G7] mây lặng thinh vầng [C] trăng

Ngày [Dm] đem chiều lên dệt [Am] thơ

Gió hát muôn [D7]

câu mộng [G7] mơ.

Nỗi [C] nhớ trôi qua bềnh [F] bồng

Quấn [Dm] quít miên man nhạc [Em] lòng

Bóng [Am] dáng ai bên trời [Dm] hồng

Bẽ [G7] bàng lạc giữa hư [C] không.

Đã [C] biết yêu trong muộn [F] màng

Réo [Dm] rắt thương âm dịu [Em] dàng

Chất [A7] ngất men say ngập [Dm] tràn

Cũng [G7] đành một cõi riêng [C] mang.