Một đời vì chữ hiếu

1. Ngày đi lấy [Am] chồng đời mang chữ [F] hiếu

Đôi vai còn gánh [C] nặng cha mẹ với đàn [Am] em

Nước mắt vu [Dm] quy ngàn vàng đời con [Am] gái

Rồi đem đổi [E7] lấy mệnh mẹ đang như chỉ treo [Am] mành.

 

2. Em xa chốn quê [Am] nghèo về nơi đất [F] khách

Nén đau mỉm [C] cười che giọt lệ thắm tràn [Am] mi

Ngang trái đau [Dm] thương làm dâu bao cay [Am] đắng

Thân đơn côi [E7] cút cần người thân xa quá đâu [Am] gần.

 

ĐK: Em đâu trách [G] đời mà [C] do số phận đưa [Am] đẩy

Em chỉ vì chữ hiếu mà [C] thôi

[Am] Tội tình chi [Dm] đâu, nào ham

câu phú [Am] quý

Chỉ mong thay [G] đổi nhìn mẹ [Em] cha mưa nắng cơ [Am] hàn.

 

3. Em nơi xứ [Am] người tấm thân gầy dạn [F] gió

Chỉ lo kiếm [C] tiền để gởi về [Am] quê

Ai nghĩ đi [Dm] xa lấy chồng là giàu [Am]

Làm thân con [E7] gái vì mẹ cha đâu tiếc chi [Am] đời.