Một mình đêm Giáng sinh

1. Trời đã lập đông buồn lắm em [G] ơi

[Em] Ngồi đếm vì [D] sao lòng thấy chơi [G] vơi

Người giờ dệt nên duyên [C] mới

Mộng lành rời xa tầm [Am] với

Giọt lệ rơi kiếp sống buông [D] lơi.

 

2. Cùng bước dìu nhau mùa Giáng sinh [G] xưa

[Em] Ngọn gió nhẹ [D] lay cành lá đong [G] đưa

Nguyện cầu nữa đêm khấn [C] hứa

Tình mình bền lâu chan [Am] chứa

Lời thề [D] minh chứng Chúa Ngôi [G] Hai.

 

ĐK:

Nhưng ai đâu [C] ngờ, tình duyên chẳng thắm như [Bm]

Để [Am] lại một trời thương [Em] nhớ

Đêm [C] nay văng vẳng tiếng chuông nhà [Am] thờ

 

Câu hát bỗng nghe hững [Bm] hờ

Một [C] mình vẫn đứng bơ [D] vơ.

 

3. Cầu phúc hồng ân gửi đến phương [G] xa

[Em] Người ấy gặp [D] may tình thắm hương [G] hoa

Dù rằng đời con băng [C] giá

Bụi tình vùi thân đâu [Am]

Thầm tạ [D] ơn Thiên Chúa bao [G] la.