Một mình – Nguyễn Đình Chương

1. [Em] Từ khi nào ta thấy

[Em] Mình không như trước đây

[C] Từng yêu nhau đắm say

[Bm] Hóa ra cũng chỉ từng

[Em] Chuyện gì đến sẽ đến

[Am] Thường không theo ý ta

[Em] Còn thương nhau nữa không

[Bm] Biết đâu là nông sâu.

 

2. [Em] Mình làm nhau tổn thương

[Em] Được gì không hỡi em

Sao [Am] vô tình như thế này

Ta [Am] đã lạc nhau nữa rồi

[Em] Tình đôi ta bão giông

Lạnh [Em] lùng trong đêm tối tăm

Cứ [D] thế ta đã vô tình chia [Bm] rẽ.

 

Thì ra khi đổi [Em] thay

Là lòng nghe [D] đau

Ngậm ngùi cay [D] đắng

Biết ta lãng phí thời [G] gian

Mới tin tình yêu đâu [G] môi

Nên ta đã thất bại [Em] rồi

Ta đã quá dại [Em] khờ

Đợi chờ trong hối [Bm] tiếc.

 

Sợi dây tơ hồng [Em] se duyên

Thật là mong [D] manh

Nhiều lần em [D] bỏ ngỏ

Nên đã đứt lìa [Bm7] đôi

Khó khăm mỗi lúc đầy [Bm7] thêm

Với ta chỉ có một [Em] mình

Ta còn có một [Em] mình.