Một ngày qua đi

1. Một ngày qua đi ta chờ đợi [F] gì?

Một ngày qua [C] đi ta còn lại [F] gì?

[C] Chờ đợi trong ta mỏi mòn heo [Dm] hút

[G] Thời gian ngẫn ngơ chập chờn u [C]

Một ngày qua đi ta còn lại [F] gì?

Còn lại xa [C] vắng vàng uá xuân [F] thì

[C] Còn lại trên vai phủ nhiều tóc [Dm] trắng

[C] Nghe như chẳng còn thiết gì tình mê [F] si.

Xuân qua [F] đi rét lạnh còn vương đắng [Bb] lòng

Hạ qua [Gm] đi ta không nhìn ra nắng [Am] hồng

Rồi thu [Dm] tới ta chẳng quyến luyến heo [Am] may

Ơi mùa [C] đông là mùa buốt da run [F] rẩy.

Thời đã [F] hết nuối tiếc huy hoàng nào đã [Gm] qua

Nỗi đau [Bb] nào thê thiết bằng nỗi xa [Am] nhà

Lối ta [Bb] đi đến bao giờ tan hết sương [Gm] mờ?

Ta trông [C] chờ hay thời gian trông [F] chờ?

 

2. Một ngày qua đi khoắc khoải từng [F] giờ

Một ngày qua [C] đi thăm thẳm đợi [F] chờ

[C] Đường dài bao lâu mịt mù xa [Dm] quá

[G] Còn đây làm thân dại khờ ngu [C] ngơ.

Người người mong nhau thấp thỏm mệt [F] nhoài

Chiều chiều lấp [C] ló ngồi đứng trông [F] hoài

[C] Nhịp đời lăn tăn sầu lên thúc [Dm] hối

[C] Nâng niu niềm tin ấp mộng chờ hôm [F] mai.

Trăng hư [F] hao nên chẳng còn soi lối [Bb] vào

Ngày âm [Gm] u nên không buồn xua nỗi [Am] sầu

Lời không [Dm] nói nên lặng im giữa đêm [Am] thâu

Cho lòng [C] ta ngậm ngùi đớn đau về [F] đậu.

Dài cho [F] lắm trăm năm ơi đời người cũng [Gm] tan

Những thăng [Bb] trầm còn mãi là những thăng [Am] trầm

Kiếp long [Bb] đong đã bao giờ cho tới bao [Gm] giờ?

Có lúc [C] nào sẽ là lúc đón [F] chào?