Mưa huyền thoại

Anh cứ [C] đợi những ngày mưa bất [F] chợt, như buổi chiều em [C] đến [A7]

Ánh mắt em long [Dm] lanh và nụ [F] cười quá [D7] đỗi thơ [G] ngây [G7]

Chẳng tìm được hôm [C] nay cái dịu [F] dàng trong đôi mắt [Fm] ấy

Thuở mưa ướt [Am] tóc, bờ vai run [Dm] rẩy

Kỷ niệm bây [F] giờ gửi [D7] lại mái hiên [G] xưa. [G7]

Những ngày [C] mưa cứ vô tình đến [F] vội

Những ngày [Em] mưa đã trở thành huyền [G] thoại

Mưa qua [G7] rồi còn ướt [Fm] sũng trái [C] tim.

Có nỗi buồn rất [Em] riêng lẽ [Dm] nào em không [G] biết [C7]

[F] Có cuộc tình đã [C] qua anh một [Dm] ngày [G7] chợt [C7] tiếc

[F] Như cánh lục bình [Em] theo con nước trôi [Dm] xa trên [G7] dòng sắc [C7] tím

Và con [F] thuyền vẫn đi [G] tìm hạnh phúc nhỏ [C] nhoi.

[C7] cuối chân [F] trời biết có còn [G7] ai ngóng [C] đợi

Ở một [Dm] nơi đi hoài chẳng [Em] tới, [A7] mây hững [Dm] hờ và gió cũng lặng [G] thinh

[C] Khi anh trở [F] lại em chẳng [Em] còn ở [F] đó

Làm thế [G] nào để tìm [F] lại, tìm [G7] lại được [C] nhau [C7]

Chỉ còn lại [F] đây một nỗi khát [Em] khao, cháy [A7] lên trong ngày hạ [Dm] nắng

Vẫn mong [G7] chờ bất chợt một cơn [C] mưa.