Mùa xuân chợt nhớ

Lối vắng đường khuya dưới trăng [Dm]

Ngày về sao nặng trĩu hồn [F] ta?

Vườn xuân hoang vắng, người xa [A7] khuất

Gốc mai ngày ấy cũng phôi [Dm] pha.

Ngày ấy em đương tuổi ngọc [Dm] ngà

Thầm thì, mình sẽ chẳng rời [F] xa

Như hoa với bướm ngoài vườn [A7] ấy

Như núi cùng mây mãi la [Dm] đà.

Ngày [Dm] ấy, đời [C] tôi mãi bôn [Dm] ba

Tết đến, xuân [C] sang vẫn xa [Gm] nhà

Mai chưa trút [Dm] lá, đành nở [A7] muộn

Từ đấy duyên ta cũng nhạt [Dm] nhòa.

Cách một cánh [Dm] đồng, đâu phải xa

Xuân vắng, hồn ta bỗng nhạt [Gm] nhòa

Lúa vẫn còn xanh thời con [Dm] gái

Mà nay lặng [A7] lẽ một mình [Dm] ta.