Mưa yêu thương

1. Mưa trên đồi cao mưa về phố [C] phường [Am]

Cho mắt em buồn ngàn thu vấn [Dm] vương [G]

Chân trời rộng làm sao mưa [F] đến

Khi mình yêu thấy nhớ nhung [G] nhiều

Để lòng buồn lên bấy [D7] nhiêu. [G7]

 

2. Yêu em ngày xuân hoa vàng trước [C] nhà [Am]

E ấp môi hồng rồi xuân đã [Dm] xa [G]

Sang mùa hè là mưa tháng [F] 6

Bao buồn vui giờ cũng xa [G7] rồi

Rồi mùa thu em về lá [C] bay.

 

ĐK:

Đông qua chơi [C] vơi, mưa rơi lạnh tái tê [F] rồi

Mưa [Em] rơi đường phố mịt [G] mù chìm [F] vào trong giấc mùa [G] đông

Mưa rơi miên [Em] man nên mưa vụn vỡ trong [C] hồn

[F] bóng chim bay xa [G] mờ, lạc về đâu đôi cánh bơ [G7] vơ.

Khi em bên [C] anh mưa rơi nào có đau [F] buồn

Hoa [Em] rơi lòng chẳng biết [G] buồn, dù [F] rằng giông bão trần [G] gian

Nay em xa [Em] anh nên mưa vụn vỡ tim [C] rồi

Mưa [F] ướt lối xưa anh [G] về, mà mưa [G7] sao mãi rơi không [C] ngừng.

 

3. Mưa yêu tình nhân đi về phố [C] nhỏ [Am]

Sao giống như mình ngày xưa mới [Dm] quen [G]

Mưa thật buồn làm sao em [F] biết

Trong màn mưa em mãi xa [G7] rồi

Mưa yêu thương của ngày tháng xa [C] xôi.