Mười năm lệ đắng

1. Đã mười năm [Dm] rồi, mỗi độ ngắm thu [C] sang

Tâm hồn cô [A7] quạnh, gót mòn bước lang [Dm] thang [D7]

Khối tình phai [Gm] tàn, trời sao nỡ bắt vương [C] mang

Duyên phận bẽ [A7] bàng, lệ rơi ướt đẫm chứa [Bb] chan. [A7]

 

2. Đã mười năm [Dm] rồi, ngỡ rằng đã phôi [C] pha

Kỷ niệm chôn [A7] vùi, theo người ở phương [Dm] xa [D7]

Trở về góp [Gm] nhặt, mảnh tình vỡ đôi [C] ta

Kết lại khối [A7] sầu, để hồn nổi phong [Dm]ba.

 

ĐK:

Mười năm [Dm] trước em [F] đành gom thương [Bb] nhớ

Bỏ ra [A7] đi để lại bao ước [Dm][D7]

Dĩ vãng [Gm] buồn phím đàn nắn nót cung [F]

Tịch liêu nhạc ru tan [A7] vỡ ngấn lệ tình lỡ, bơ [Dm] vơ.

 

3. Đã mười năm [Dm] rồi, quen cùng với thương [C] đau

Cho dù mặn [A7] nồng, mai này cũng xa [Dm] nhau [D7]

Ước thề không [Gm] trọn hẹn em đến kiếp mai [C] sau

Đã mười năm [A7] rồi, mười năm lệ đắng em [Dm] ơi.