Nắng Đã Phai Màu

1. [Am] Một ngày gió lạnh [Em] căm

[F] Xua đi tia nắng đang [C] phai màu

[Am] Trở lại với niềm [Em] đau của [F] nhau.

[Am] Nhìn về khoảng trời [Em] xa

[F] Như anh đang trông [C] thấy giấc mơ của [Am] em

Đang yên [Em] bình êm giấc [F] ngủ ngon.

 

[Am] Và có lẽ những [G] đêm cô đơn đã [F] qua, em mau [C] quên anh rồi

[Am] Dòng ký ức nhỏ [G] nhoi khi xưa còn [F]nhau dần phai [E] dấu đi

[Am] Vì anh chẳng thể [C] mang cho em cuộc [F] sống,

Như tương [Em] lai em vẫn đợi [Am] mong

Có lẽ [Em] anh chỉ biết yêu [F] người bằng cả [G] trái tim

Nhưng chắc [Am] em chẳng cần.

 

2. [Am] Và lời hứa ngày [E] xưa

[F] Anh mong đôi lúc [C] em nhớ lại

[Am] Để vẫn biết ở [Em] đây còn một [F] người yêu em.

[Am] Thật lòng chẳng trách [C] đâu

[F] Anh mong em sẽ [G] mãi mãi luôn mỉm [Am] cười

Như nụ [Em] cười anh nhớ [F] trọn đời

 

[A] Và có lẽ những [Em] đêm cô đơn đã [F] qua, em mau [Em] quên anh rồi

[Am] Dòng ký ức nhỏ [C] nhoi khi xưa còn [F] nhau dần phai [E] dấu đi

[A] Vì anh chẳng thể [C] mang cho em cuộc [F] sống,

Như tương [Em] lai em vẫn đợi [Am] mong

Có lẽ [Em] anh chỉ biết yêu [F] người bằng cả [G] trái tim, [C]

Nhưng chắc [A] em chẳng cần. [A]

 

[Am] Và có lẽ những [C] đêm cô đơn đã [F] qua, em mau [C/E] quên anh rồi

[Am] Dòng ký ức nhỏ [G] nhoi khi xưa còn [F] nhau dần phai [Em] dấu đi

[A] Vì anh chẳng thể [G] mang cho em cuộc [F] sống,

Như tương [Em] lai em vẫn đợi [Am7] mong

Có lẽ [C] anh chỉ biết yêu [A] người bằng cả [G] trái tim, [C]

Nhưng chắc [Am] em chẳng cần.

|[Em] | [F] | [C] | [Am]