Nắng hồng ngày xưa

1. Tình tôi thuở [C] ấy thơ [Am] ngây như nắng [F] hồng

[C] Từng chiều đón [G] đưa hoa thơm vàng trên lối [C] về

Mộng lắm trắng [Am] trong thơ [Dm] ngây như dòng [F] suối

Mây trắng mong [G7] chờ tình ta vấn vương.

 

2. Một chiều cuối [C] thu mây [Am] trôi trên phím [F] đàn

[C] Rộn ràng sắc [G] hoa yêu thương giờ xa mất [C] rồi

Nàng về chốn [Am] xa yêu [Dm] thương không còn [F] nữa

Hoa cưới em [G7] trao lặng nhìn mình [C] tôi

 

ĐK: Những chiều hai [F] đứa đứng bên [Dm] nhau

Tôi thẫn [G7] thờ chưa vội nói nên [C]

câu

Để [Em] rồi hoàng [F] hôn buông xuống [G] đồi

Lại thẹn [G7] thùng xa cách đến mai [Bb] sau

Những [C] chiều hai [F] đứa đã xa [Dm] nhau

Góc phố [G7] buồn anh nhặt lá thu [C] phai

Nắng [Em] hồng chợt [F] tắt nơi cuối [G] đường

Nghe nghẹn [G7] ngào yêu dấu đã phôi [C] pha

* Mây trôi về [F] đâu nàng [G] thơ trôi mất [C] rồi

Mong cho thời [F] gian ngưng [G7] phím sầu vương [C] mang

Em ơi còn [F] đâu hàng [G] cây in bóng [C] hình

Anh theo làn [G] mây tìm [G7] nắng hồng ngày [C] xưa