Nắng lên ta thành người dưng

1. [C] Đọc lại từng lời ca trong bài [G] hát của mình

Lời hát như bức [Am] hình hôm ấy váy trắng em thật [Em] xinh

Ánh mắt em rất tuyệt [F] tình em bước ra đi lúc bình [C] minh

Đánh dấu

kết thúc chuyện [Am] mình.

 

2. [C] Dù là thật ra anh mang hàng [G] tá nỗi lòng

Người sống đang vui [Am] không nơi ấy tuyết có rơi nhiều [Em] không

Nhưng vẫn tự nhủ trong [F] lòng mắt hướng bên kia đồi [C] thông

Chẳng trách em chỉ một [Am] dòng.

 

ĐK:

Anh muốn tương [C] phùng sâu sắc vô [G] cùng

Thế nhưng em lại [Am] thấy anh như chưa phải là điểm [Em] dừng

Tất cả xem như mình [F] từng nắng lên ta thành người [G] dưng

Hạnh phúc cứ thế lưng [Am] chừng.

Anh nhớ ra [C] rồi âm sắc em [G] cười

Thế nhưng sao mà [Am] có thể cưỡng lại quy tắc cuộc [Em] đời

Tháng năm khiến anh quên [F] người trái tim trở nên thảnh [Em] thơi

Kiếp sau chỉ mong đoạn [Am] kết vui cười.

* Bầu trời dù mưa [Am] quá thì nắng lên cũng xua tất [C] cả em à

Ngờ đâu [Dm7] ta … theo chân [G7] mưa … dần [C] xa.

 

2. [C] Dù là thật ra anh mang hàng [G] tá nỗi lòng

Người sống đang vui [Am] không nơi ấy tuyết có rơi nhiều [Em] không

Nhưng vẫn tự nhủ trong [F] lòng mắt hướng bên kia đồi [C] thông

Chẳng trách em chỉ một [Am] dòng.

 

ĐK:

Anh muốn tương [C] phùng sâu sắc vô [G] cùng

Thế nhưng em lại [Am] thấy anh như chưa phải là điểm [Em] dừng

Tất cả xem như mình [F] từng nắng lên ta thành người [G] dưng

Hạnh phúc cứ thế lưng [Am] chừng.

Anh nhớ ra [C] rồi âm sắc em [G] cười

Thế nhưng sao mà [Am] có thể cưỡng lại quy tắc cuộc [Em] đời

Tháng năm khiến anh quên [F] người trái tim trở nên thảnh [Em] thơi

Kiếp sau chỉ mong đoạn [Am] kết vui cười.

 

ĐK:

Anh muốn tương [C] phùng sâu sắc vô [G] cùng

Thế nhưng em lại [Am] thấy anh như chưa phải là điểm [Em] dừng

Tất cả xem như mình [F] từng nắng lên ta thành người [G] dưng

Hạnh phúc cứ thế lưng [Am] chừng.

Nhưng nếu lưng [C] chừng mắt đỏ rưng [G] rưng

Chứng tỏ miệng mình [Am] bảo không sao mà tim vẫn chịu [Em] đựng

Nhắc tên của em không [F] dừng nỗi đau vẫn chưa chịu [Em] ngưng

Có ai đến sau đánh [Am] nói "Thôi đừng!".