Này vợ ơi

1. [F] Này vợ yêu ơi có [C] biết

Lúc đôi [Dm] ta bàn tay siết [Am] chặt

Một người [Bb] quan tâm anh rất [F] nhiều

Mà nhận [Gm] lại chẳng được bao [C] nhiêu.

 

2. [F] Ngắm em cạnh bên ngủ [C] ngoan

Anh thấy [Dm] một cảm giác nhẹ [Am] nhàng

Này vợ [Bb] ơi em có biết [Am] rằng mỗi [Dm] khi

Chỉ cần [Gm] em ở bên anh hạnh [C] phúc.

 

ĐK:

Lúc vui buồn gian [F] khó mình cũng đã có [C] nhau

Nếu em buồn [Dm] đau, anh vòng từ phía [Am] sau

Ôm em chặt thật [Bb] lâu nói rất khẽ một

câu làm [Am] vợ anh [Dm] nhé

Để lòng [Gm] ta sẽ thấy nhẹ nhàng [C] hơn.

Những tháng ngày sau [F] đó thì vợ hãy chớ [C] lo

Có anh ở [Dm] đây thì ta cùng nhau xây [Am] vững

Một cuộc [Bb] sống với những đứa con thơ vợ [Am] ơi nghe [Dm] này

Người anh [Gm] yêu duy nhất trên đời [C] thôi chính là [F] em.

 

2. [F] Ngắm em cạnh bên ngủ [C] ngoan

Anh thấy [Dm] một cảm giác nhẹ [Am] nhàng

Này vợ [Bb] ơi em có biết [Am] rằng mỗi [Dm] khi

Chỉ cần [Gm] em ở bên anh hạnh [C] phúc.

 

ĐK:

Lúc vui buồn gian [F] khó mình cũng đã có [C] nhau

Nếu em buồn [Dm] đau, anh vòng từ phía [Am] sau

Ôm em chặt thật [Bb] lâu nói rất khẽ một

câu làm [Am] vợ anh [Dm] nhé

Để lòng [Gm] ta sẽ thấy nhẹ nhàng [C] hơn.

Những tháng ngày sau [F] đó thì vợ hãy chớ [C] lo

Có anh ở [Dm] đây thì ta cùng nhau xây [Am] vững

Một cuộc [Bb] sống với những đứa con thơ vợ [Am] ơi nghe [Dm] này

Người anh [Gm] yêu duy nhất trên đời [C] thôi chính là [F] em.

 

ĐK:

Lúc vui buồn gian [F] khó mình cũng đã có [C] nhau

Nếu em buồn [Dm] đau, anh vòng từ phía [Am] sau

Ôm em chặt thật [Bb] lâu nói rất khẽ một

câu làm [Am] vợ anh [Dm] nhé

Để lòng [Gm] ta sẽ thấy nhẹ nhàng [C] hơn.

Những tháng ngày sau [F] đó thì vợ hãy chớ [C] lo

Có anh ở [Dm] đây thì ta cùng nhau xây [Am] vững

Một cuộc [Bb] sống với những đứa con thơ vợ [Am] ơi nghe [Dm] này

Người anh [Gm] yêu duy nhất trên đời [C] thôi chính là [F] em.

Người anh [Gm] yêu duy nhất trên đời [C] thôi chính là [F] em.