Nếu người chẳng còn thương

1. Nếu người chẳng còn [Am] thương

Thôi ta cứ trải [Dm] lòng mình giải thoát cho [Am] nhau

Gian gian tình díu [G] díu, đọa [F] đầy nhau làm [Dm] chi

Phải chăng chốn [G] này là quán trọ qua [C] đường

Để người đến người [E7] đi.

 

2. Biết mình vướng sợi [Am]

Nên tôi cố gượng [Dm] cười mong người sẽ thương [Am] tôi

Đam mê nào đưa [G] lối để [F] người mau đổi [Dm] thay

Vì yêu quá [G] nhiều tình dối mình đâu [C] ngờ

Thôi [E7] đừng tìm đến [Am] nhau.

 

ĐK:

Vội vàng bên [F] tôi người quyến luyến cùng [Dm] ai

Người xem [E7] tôi như vòng xoay ái [Am] tình

Những lời [Dm] yêu thêu [E7] dệt muôn sắc [Am] màu

Tưởng hạnh phúc là [Dm] đây tôi nào đâu nghĩ [Am] suy

Người [F] ta toan tính thiệt [E7] hơn.

 

3. Nếu người chẳng còn [Am] thương

Thôi như hết phận [Dm] rồi mình ngược lối đi [Am] chung

Yêu trong niềm cay [G] đắng, thà [F] rằng buông tình [Dm] đau

Còn hơn đắm [G] chìm dại khờ trong lưới [C] tình

Để [E7] người phụ lại [Am] ta.