NGẬM NGÙI – NGUYỄN ĐÌNH CHƯƠNG

1. Lời ngọt [Bbm] ngào vương trên môi

Nay bay [Db] xa theo gió ngang [Bbm] trời

Ngậm ngùi nhiều nơi suy [Abm] tư có khi nào [Bbm] vơi

Nhuộm một màu cứ thế nhạt [Bbm] nhòa

Đợi ngày tàn sẽ phải vỡ [Gb] òa

Nhẹ nhang buông bỏ mơ [Bbm] màng.

Con tim mồ côi sầu [Bbm] đau lẻ bóng

Sương khói lạnh lùng ngỡ [Bbm] như mãi luôn tương phùng.

 

Lệ [Bbm] đau khi giấc mơ mau

Lòng buồn [Ebm] sâu thuở ấy qua mau

Có ngờ [Db] đâu chốn xa [Abm] xôi

Tình không nương [Fm] náu từ rất lâu.

 

Lạc [Bbm] lối cho kiếp bơ vơ

Tình còn [Ebm] thơ nên mới ngu ngơ

Tháng ngày [Bbm] dài sao phải ngó [Abm]

Ý [Fm] thơ trong thẫn [Bbm] thờ.