Ngăn cách khổ đau

1. Đưa anh ra chốn thị [Em] thành chân không đành buồn theo từng [G] bước

Giây phút tiễn [Am] nhau làm sao nói hết

câu chạnh [Em] lòng

Xa cách bây [D] giờ ghi hẹn thề cho núi [Bm] sông

Tay ấm tay [D] lòng sao nỡ rời anh biết [B7] không.

Chia tay mi úa nhạt [Em] màu bao nhiêu lời tình chưa ngỏ [G] ý

Trong mắt gửi [Am] trao màu lưu luyến biết anh đượm [Em] sầu

Vai súng lên [D] đường cho đẹp lòng trai khắc [Bm] tên

Nơi chốn biên [D] thùy anh giữ [B7] gìn xin chớ [Em] quên.

 

ĐK:

Tàu [Em] đưa anh khuất xa [G] dần

Có một [Em] người [E7] vẫn đứng trông [Am] theo

Còi tàu [D] reo như xé nát tâm hồn

Màn sương đêm buốt bờ môi hoen [B7] úa.

Lòng [Em] nghe thương nhớ anh [G] nhiều

Gió lùa [Em] vào [E7] se nỗi vắng cô [Am] đơn

Đường [D] về đêm nay thấy xa [G] hơn

Trời giăng [B7] mưa mưa thấm lạnh từng [Em] cơn.

 

2. Ba năm xa cách đợi [Em] chờ như tin người về như hẹn [G] ước

Trên bến tiễn [Am] đưa đoàn quân tiếp bước đi lại [Em] hồi

Ôm cánh thư [D] chờ trong nghẹn ngào anh chốn [Bm] nao

Đã mấy canh [D] giờ sương phủ đầy thương biết [B7] bao.

Bâng khuâng quay gót nặng [Em] sầu xa xa còi tàu reo niềm [G] nhớ

Ngăn cách khổ [Am] đau người ơi có thấu chăng nỗi [Em] lòng

Than chiến tranh [D] làm cho mộng đời tan vỡ [Bm] duyên

Ai nỡ xui [D] tàu đưa anh [B7] nghìn trùng xa cách [Em] em.