Ngày của riêng mình

1. Ngày của riêng mình thuở nào còn [Em] nhớ

Mỗi sáng chủ nhật có em và [G] anh

[Em] Màn sương thành phố chưa [C] tan

Hẹn nhau bờ ghế quen [Em] thuộc

Nơi chúng mình đổi trao niềm [B7] nhớ

 

2. Ngày của riêng mình bỗng dưng buồn [Em] thảm

Từ sáng chủ nhật thiếu ai gọi [G] tên

[Em] Để em thành phố lang [C] thang

Chợt qua bờ ghế hôm [Em] nào

Thương kỷ [B7] niệm ngày của [Em] riêng mình [A][Em]

 

ĐK: Ngày [B7] của riêng [G] nhau đã [Em] buông xuôi thật [Am] rồi

Bởi [Bm] ai không trọn [Em] lời yêu đương [Am] bằng ngôn ngữ trên [B7] môi

Ngày của riêng [G] nhau ta [Em] như hoa lục [Am] bình

Cuốn [Em] theo cơn thủy triều anh thật [B7] lòng em lỡ dối [Em] gian

 

3. Ngày của riêng mình trả cho dĩ [Em] vãng

Giờ sáng chủ nhật với em lẻ [G] loi

[Em] Nhìn ai dìu bước chung [C] đôi

Mà nghe bão rớt trong [Em] lòng

Em nhớ [B7] hoài ngày của riêng [Em] mình