Ngày hôm qua đã từng

1. [G] Em buông tay anh [D] nhé

[Em] Quá khứ đó anh hãy [Bm] xoá hết đi

[C] Thôi không nắm giữ ký [G] ức xa vời

[Am] chẳng bao giờ thuộc về nơi [D] em.

 

2. Hạnh [G] phúc hiểu sao cho đúng [D] đây

Anh [Em] lấy đi niềm tin trả lại cho [Bm] em những gì?

Cũng vì [C] em vụng về đánh rơi hay còn [G] xa vời cảm giác đó

Em [Am] chân thành nên em tổn [D] thương.

 

ĐK:

Phải làm sao để [G] xoá hết nước mắt những yêu [D] thương ngày đầu tiên

[Em] Chẳng đủ dịu dàng để níu bước [Bm] chân anh

[C] Giá như em được ào rơi [G] về quá khứ

[Am] còn anh ướt lạnh đứng chờ [D] em.

Vẫn còn lại của [G] quên là nhớ là [D] tiếng thở dài

Là tháng [Em] năm hằn lên vệt hoen mờ kí [Bm] ức

Hạnh phúc chỉ là [C] thoáng qua hay chính em là [G] mãi mãi

Khi em [Am] nói hai chữ muốn dừng là em [D] biết nước mắt không bao giờ [G] ngưng.