Ngày khánh tận tình ta

Tôi đã [Am] buồn rất [F] nhiều [G] từ hôm [C] qua

Khi ánh tà [G7] dương xiên thủng hiên [C] nhà

Khi gió [Dm] núi rủ [E7] nhau về kết tội

Tôi và em ngày khánh tận tình ta.

Em bước [G] đi làm [Dm] lệch khoảng bao [Am] la

Càn khôn [F] đã cáo [G] chung lời huyễn [C] hoặc

Tôi ngồi [Dm] im nghe chiều xoay gió [E7] ngược

Nát tan khi nắng lịm ngất trên [Am] da.

Từ sợi [Am] tóc cong [F] mình nơi răng [Dm] lược

Từ vết [G] nhăn dăm ngả méo trong [C] gương

Tôi bơ [F] vơ như đứng trước con [E7] đường

Từng chia [Dm] cắt đã lạ lùng hơn [E7] trước.

Em về [Am] đâu làm [G] sao tôi biết [C] được?

Tôi về [F] đâu? Trời, đất đã tang [E7] hoang

Không còn [F] ai tiếp [E7] nối giấc mơ vàng

Đêm bóng gãy mình tôi ngồi cúi [Am] mặt.

Tôi đã [Am] buồn rất [G] nhiều từ hôm [C] qua

Vâng! Đã [E7] buồn rất nhiều từ hôm [Am] qua.