Ngày trời lộng gió

1. Ngày trời lộng [G] gió có [C] em dáng xuân [G] tình

Ngày trời lộng [D] gió áo bay quyến thân [D7] hình

Đường về qua [C] đó có [D7] anh đi bên [C] mình

Đường về qua [D7] đó gió lùa đùa hương [G] trinh.

 

ĐK:

[G7] Mây bay [C] về từ bờ xa theo gió [G] khơi

Đến ngang trời vội vàng tan đi khắp [D7] nơi

Cánh chim [G] bay tìm đàn dạt trong nắng [Em] mai

Khóm lá xanh màu [D7] tươi, gió lung lay tơi [G] bời.

[G7] Theo nhau [C] về gặp ngày trời như bữa [G] nay

Gió không nương nhẹ dùm người mềm cánh [D7] tay

Gió không [G] nương nhẹ dùm một làn tóc [Em] mây

Rối quanh đôi bờ [D7] vai vội vàng một bàn [D7] tay.

 

2. Ngày trời lặng [G] gió có [C] em dáng thon [G] mềm

Cùng về đầu [D] ngõ gió theo đến bên [D7] thềm

Đường ngoài ngập [C] lối tiếng [D7] xe qua vang [C] rền

Một làn tóc [D7] rối khi về được bình [G] yên.

* Một tà áo [D7] trắng không còn ngại gió [G] quyến!