Nghi Vạn nhớ thương

Mỗi lần [Am] nghe khúc hát dân [C] ca

Lại nhớ [F] về miền [G] Trung quê [Am] mẹ

Nghi Vạn [G] ơi sao mà yêu đến [Dm] thế

Đất nặng [G] tình sao ai nỡ rời [C] xa.

Nhớ làng [G] quê bao vất và bộn [Dm] bề

Nhớ ngày [C] mùa giữa nắng hè bỏng [Em] rát

Giọt mồ [G] hôi ướt đầm vai áo bạc

Càng thương [Em] nhiều em gái nhỏ miền [Am] quê.

Ta muốn [Dm] về để được hát mải [F]

Điệu ví [G] dặm sao ngọt ngào đến [C] thế

Nghe em hát

câu [F] đò đưa xứ [G] Nghệ

Lòng lâng [Em] lâng tôi lại muốn quay [C] về.

Quê hương [G] ơi, tôi muốn trở về [F] đây

Hẹn cùng [D] em bên cầu Biền cầu [Am] Bãi

Dòng Đồng [G] Me vẫn êm đềm chảy [D] mãi

Bao năm [G] rồi khắc khoải đợi chờ [Am] ai.

Quê hương [G] ơi, tôi trở về [Am] đây

Thăm lại đồng [F] su, rú Bua, Rú [C] Bạc

Thăm đồng [Am] vàng hương lúa chiều ngào [G] ngạt

Triền đê xưa nắng vàng nhạt hàng [C] cây.

Ôi nhớ [Am] lắm, nhớ một thời thơ [F] trẻ

Những trưa [G] hè leo rú bạc tìm [C] sim

Tay cầm [D] tay nghe bối rối con [Dm] tim

Tình theo [G] ta cả một đời nhung [C] nhớ!

* Quê hương [Am] ơi, tuổi thơ của [G] tôi

Nơi tình yêu [F] có từ trong ví [Am] dặm

Người thương [Dm] ơi dù đi xa xa [G] lắm

Luôn nhớ về quê mẹ mình [C] ơi!